LÂM NGHIỆP 41B

Chào Mừng Bạn Tham Gia Vào Diễn Đàn Lớp Lâm Nghiệp41B...
 
Trang ChínhTìm kiếmThành viênNhómTrợ giúpĐăng kýĐăng Nhập
Top posters
Dragon_Fr
 
Anhtuyet
 
phphap1411
 
shock
 
beljeve128
 
Quảng_Nam
 
HueXua
 
ngocbeonhuheo
 
vydang
 
BOM
 
Latest topics
» Bước đầu đánh giá hiện trạng Rừng ngập mặn Việt Nam
by minhnhattm 21/3/2012, 7:46 pm

» Mail của các thầy cô trong khoa
by vydang 9/2/2012, 10:55 pm

» Ai có tài liệu cây sao đen cho mình với
by Dragon_Fr 26/12/2011, 8:24 pm

» Phân biệt cách sử dụng các từ: TRUST & BELIEVE
by beljeve128 26/11/2011, 9:06 am

» Quản lý dự án phát triển cho cao học lâm nghiệp
by beljeve128 25/11/2011, 9:10 pm

» Phần mềm đánh giá đất lâm nghiệp foles
by beljeve128 25/11/2011, 9:08 pm

» Bài giảng đa dạng sinh học
by beljeve128 25/11/2011, 9:02 pm

» Quảng Trị: Lâm tặc đánh trọng thương 3 kiểm lâm
by beljeve128 24/11/2011, 3:12 pm

» Năm 2012 dự kiến khai thác 200.000 m3 gỗ rừng tự nhiên
by beljeve128 24/11/2011, 3:06 pm

» ĐIỀU TRA NGHIÊN CỨU KIẾN THỨC BẢN ĐỊA VỀ QUẢN LÝ, PHÁT TRIỂN TN RỪNG
by beljeve128 23/11/2011, 4:59 am

» Một số nét cơ bản về kỹ thuật trồng và chăm sóc cây Trôm
by beljeve128 23/11/2011, 4:37 am

» Bí quyết nghe tiếng Anh
by beljeve128 23/11/2011, 4:23 am

» Trọn bộ tài liệu luyện thi IELTS
by beljeve128 20/11/2011, 7:58 pm

» Tài liệu quản lý đất lâm nghiệp cho cao học
by beljeve128 20/11/2011, 3:07 pm

» Quản lý đất lâm nghiệp
by beljeve128 15/11/2011, 5:12 pm

» Love paradise - Kelly Chen
by beljeve128 14/11/2011, 11:44 am

» I lay my love on you-Westlife
by beljeve128 14/11/2011, 11:33 am

» Love To Be Loved By You - Marc Terenzi
by beljeve128 14/11/2011, 11:23 am

» Quang cao that la sang tao.
by beljeve128 14/11/2011, 11:17 am

» Những hình ảnh cười ra nước mắt của Viet nam [ Bản Gốc ]
by beljeve128 14/11/2011, 11:04 am

» Quy tắc PERMA cân bằng cuộc sống
by beljeve128 14/11/2011, 10:45 am

» Xử lý thống kê bằng excel
by beljeve128 11/11/2011, 4:12 pm

» Taylor Swift - You Belong With Me
by beljeve128 10/11/2011, 1:20 pm

» Từ điển lâm nghiệp
by akp1131 28/10/2011, 11:10 pm

» Giáo trình chọn giống cây trồng
by Dragon_Fr 25/10/2011, 8:59 pm

» cần trợ dúp(vấn đề forum)
by Dragon_Fr 17/10/2011, 11:24 pm

» Themes đen trong suốt cực cá tính cho windows 7
by shock 7/10/2011, 7:20 pm

» thời cơ trong công tác quản lý bảo vệ rừng
by tocnaumoitramem 18/9/2011, 8:22 pm

» Vườn đá độc đáo ở Ấn Độ
by Anhtuyet 15/9/2011, 8:50 am

» Chào mừng các bạn đến với diển đàn >VNTOM< Diển Đàn Giải Trí Đa Năng:
by Anhtuyet 5/9/2011, 7:46 pm

» boi sim dt
by nguyenhuuhoang 22/8/2011, 5:43 pm

» http://www.tochucnhansu2.com/t5589-topic#12565
by vominhson 17/8/2011, 1:23 pm

» Giới thiệu sử dụng host miễn phí
by nguyenhuuhoang 28/7/2011, 1:26 pm

» Thông tin mới nhất về loài Voọc mông trắng tại Khu BTTN Vân Long
by beljeve128 25/7/2011, 4:37 am

» Đề cương môn Quy hoạch và điều chế rừng
by shock 11/7/2011, 12:05 pm

» Đề cương ôn tập môn phòng chống cháy rừng
by hoangqlr 1/7/2011, 2:48 am

» Hướng dẫn Lập đề án bảo vệ môi trường
by leminhk0 29/6/2011, 2:54 pm

» Tư vấn lập dự án đầu tư trang trại chăn nuôi
by leminhk0 22/6/2011, 1:59 pm

» Bài giảng môn quy hoạch lâm nghiệp
by thienbinh 17/6/2011, 7:20 am

» Trai dại gái còn gái dại tiền
by Mitdot 13/6/2011, 2:58 pm

» cnxhkh
by nguyenhuuhoang 1/6/2011, 12:53 am

» Google không chỉ là máy tìm kiếm. Với một số cú pháp dò đơn giản, bạn
by susilove 31/5/2011, 8:40 pm

» Bói vui với 32 từ đẹp nhất trong tiếng Anh !
by boivui 26/5/2011, 4:51 pm

» NGHỆ THUẬT TẠO THIỆN CẢM TRONG GIAO TIẾP
by thienbinh 19/5/2011, 12:14 am

» 7 lưu ý để làm việc hiệu quả
by thienbinh 17/5/2011, 12:17 am

» những loài hoa đẹp
by shock 12/5/2011, 11:22 am

» Kinh nghiệm rang cơm thật "đỉnh"
by pe' Thỏ 11/5/2011, 6:38 pm

» LOÀI HOA NÀO TƯỢNG TRƯNG CHO BẠN ^^
by pe' Thỏ 11/5/2011, 6:28 pm

» "Đặc sản" tiếng Việt: CẢ XÓM THÈM
by bemai2011 29/4/2011, 3:36 pm

» Tài liệu hướng dẫn sử dụng GPS:
by thienbinh 22/4/2011, 9:12 am

♥ Lâm nghiệp
21/3/2011, 5:01 pm by MarkChan
vắng quá =(( mn đi đâu hết dồi ~ lên núi cùng a P cả dồi à


Comments: 0
♥ Lâm nghiệp
12/2/2011, 1:26 pm by Dragon_Fr
Tên miền mới lamnghiep41b.com

Comments: 0
♥ P Huynh
6/1/2011, 9:04 pm by MarkChan
P huynh Em need huynh giúp đỡ







Comments: 0
♥ Lâm nghiệp
3/1/2011, 8:40 pm by thuan_lamnghiep
vô lâm nghiệp là phải nhậu, đã là nhậu thì phải say, còn mà nếu không say không phải dân lâm nghiệp. Tôi yêu lâm nghiệp

Comments: 0
♥ Lâm nghiệp
2/1/2011, 6:17 am by Dragon_Fr
Một ngày mới

Comments: 0
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu

Share | 
 

 Câu chuyện của một tiến sĩ Toán học Harvard University

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
shock

avatar

Giới tính Giới tính : Nam Tuổi Tuổi : 28
Posts Posts : 130
Points Points : 3703
Thanked Thanked : 13
Châm ngôn Châm ngôn : kiên định lập trường đi trên con đường đã chọn!!

Bài gửiTiêu đề: Câu chuyện của một tiến sĩ Toán học Harvard University   1/6/2010, 4:50 pm

Câu chuyện của một tiến sĩ Toán học Harvard University


This story is really moving. If you have a little free time, pls read it. (H.D.)

"...Mẹ ít văn hoá, nhưng mẹ nhớ khi nhỏ được thầy giáo dạy là, Golgi có
nói một câu: Nghèo đói là trường ĐH tốt nhất. Nếu con có thể tốt nghiệp
trường ĐH này, thì những trường ĐH như Thiên Tân, Bắc Kinh con chắc
chắn đều đỗ...".

Ngày 5/9/1997, là ngày tôi rời gia đình đi nhập học ở Đại học Bắc Kinh, khoa Toán.

Ngọn khói bếp dài cất lên từ trên nóc ngôi nhà nông dân cũ nát gia đình
tôi. Người mẹ chân thập thễnh của tôi đang nấu mì sợi cho tôi, những
bột mì này có được nhờ mẹ đổi năm quả trứng gà cho hàng xóm, chân mẹ bị
thương vì mấy hôm trước, để thêm tí tiền cho tôi nhập học, mẹ đẩy một
xe chất đầy rau từ thôn ra thị trấn, trên đường bị trật chân.

Bưng bát mì, tôi đã khóc.

Tôi buông đũa quỳ xuống đất, xoa nắn chỗ chân sưng phồng lên to hơn cả
cái bánh bao của mẹ, nước mắt rơi xuống đất... Nhà tôi ở Thiên Tân,
làng Đại Hữu Đới, huyện Vũ Thanh, tôi có một người mẹ tốt nhất thế gian
tên là Lý Diệm Hà.

Nhà tôi vô cùng nghèo khó.

Khi tôi ra đời, bà nội ngã bệnh ngay trên giường sưởi, tôi bốn tuổi,
ông nội lại mắc bệnh hẹp khí quản và bán thân bất toại, những món nợ
trong nhà lớn dần theo năm.

Khi bảy tuổi, tôi được đi học, học phí là mẹ vay người khác.

Tôi thường đi nhặt những mẩu bút chì bạn bè vứt đi, dùng dây buộc nó
lên một cái que rồi viết tiếp, hoặc dùng một cái dây chun xoá sạch
những cuốn vở bài tập đã viết, rồi viết lại lên đó, mẹ thương tôi đến
mức, cũng có lúc đi vay vài hào của hàng xóm để mua vở và bút chì cho
tôi.

Nhưng cũng có những khi mẹ vui vẻ, là khi bất kể bài kiểm tra nhỏ hay
kỳ thi lớn, tôi luôn đứng đầu, toán thường được 100/100 điểm. Dưới sự
khích lệ của mẹ, tôi càng học càng thấy ham thích. Tôi thực sự không
hiểu trên đời còn có gì vui sướng hơn được học hành.

Chưa đi học lớp một tôi đã thông thạo cộng trừ nhân chia và phân số, số
phần trăm; khi học Tiểu học tôi đã tự học để nắm vững Toán Lý Hoá của
bậc Trung học Phổ thông; Khi lên trung học, thành phố Thiên Tân tổ chức
kỳ thi vật lý của bậc Trung học, tôi là đứa học trò nông thôn duy nhất
của cả năm huyện ngoại thành Thiên Tân được giải, một trong ba người đỗ
đầu.

Tháng 6 năm đó, tôi được đặc cách vào thẳng trường Trung học số 1 danh tiếng của Thiên Tân, tôi vui sướng chạy như bay về nhà.

Nào ngờ, khi tôi báo tin vui cho cả nhà, mặt bố mẹ chất chứa toàn những
đau khổ; bà nội vừa mất nửa năm, ông nội đang gần kề cái chết, nhà tôi
đã mắc nợ tới hơn mười nghìn Nhân dân tệ rồi. Tôi lặng lẽ quay về bàn
học, nước mắt như mưa suốt một ngày.

Đến tối, tôi nghe thấy ở ngoài nhà có tiếng ồn ào. Thì ra mẹ tôi đang
định dắt con lừa con của nhà đi bán, cho tôi đi học, nhưng ba tôi không
chịu.

Tiếng ồn ào làm ông nội nghe thấy, ông đang bệnh nặng, trong lúc buồn bã ông đã lìa đời.

Sau lễ an táng ông nội, nhà tôi lại mắc thêm vài nghìn tệ tiền nợ nữa.
Tôi không còn dám nhắc đến việc đi học nữa, tôi cất "Giấy báo nhập học"
thật kỹ vào vỏ gối, hàng ngày tôi ra đồng làm việc cùng mẹ.

Sau hai hôm, tôi và ba tôi cùng lúc phát hiện ra: con lừa con biến mất rồi.

Ba tôi sắt mặt lại, hỏi mẹ tôi: "Bà bán con lừa con rồi à? Bà bị thần
kinh à? Sau này lấy gì kéo, lương thực hoa màu bà đẩy xe tay nhé, bà tự
cõng nhé? Bà bán lừa một hai trăm bạc liệu cho nó học được một học kỳ
hay là hai học kỳ?"

Hôm đó mẹ tôi khóc, mẹ tôi dùng một giọng rất dữ dội rất hung dữ để gào lại ba tôi:

"Con cái mình đòi đi học thì có gì sai? Nó thi lên được trường số 1 của
thành phố nó là đứa duy nhất của cả huyện này đấy, tôi không thể để cho
tiền đồ của nó bị lỡ dở được. Tôi sẽ dùng tay đẩy, dùng lưng vác, để
cho nó đi học..."

Cầm sáu trăm tệ mẹ vừa bán lừa, tôi thật sự chỉ muốn quỳ xuống dập đầu
trước mẹ. Tôi đã thích được học quá rồi, mà còn học tiếp, thì mẹ sẽ khổ
sở bao nhiêu, vất vả bươn chải thêm bao nhiêu?

Mùa thu năm đó tôi quay về nhà lấy áo lạnh, thấy mặt ba tôi vàng như
sáp, gầy da bọc xương đang nằm trên giường sưởi. Mẹ bình thản bảo: "Có
gì đâu, bị cảm, sắp khỏi rồi". Ai ngờ, hôm sau tôi xem vỏ lọ thuốc của
ba, thì thấy đó là thuốc ngăn ngừa tế bào ung thư phát triển.


Tôi kéo mẹ ra ngoài nhà, khóc hỏi mẹ mọi chuyện là thế nào, mẹ bảo, từ
sau khi tôi đi học, ba bắt đầu đi ngoài ra máu, ngày càng nặng lên. Mẹ
vay sáu nghìn tệ đưa ba lên Thiên Tân, Bắc Kinh đi khắp nơi, cuối cùng
xác định là u nhu ruột bowel polyps, bác sĩ yêu cầu ba phải mổ gấp. Mẹ
chuẩn bị đi vay tiền tiếp, nhưng ba kiên quyết không cho. Ông nói, bạn
bè họ hàng đã vay khắp lượt rồi, chỉ vay mà không trả thì còn ai muốn
cho mình vay nữa!

Hàng xóm kể với tôi: Mẹ dùng một phương pháp nguyên thuỷ và bi tráng nhất để gặt lúa mạch.

Mẹ không đủ sức gánh lúa mạch ra sân kho để tuốt hạt, mẹ cũng không có
tiền thuê người giúp, mẹ bèn gặt dần, lúa mạch chín chỗ nào gặt chỗ đó,
sau đó dùng xe cải tiến chở về nhà, tối đến mẹ trải một tấm vải nhựa ra
sân, dùng hai tay nắm từng nắm lúa mạch đập lên một hòn đá to...

Lúa mạch trồng trên ba mẫu đất của nhà, một mình mẹ làm, mệt đến mức
không đứng dậy nổi nữa thì mẹ ngồi xổm xuống cắt, đầu gối quỳ còn chảy
máu, đi đường cứ cà nhắc...

Không đợi hàng xóm kể hết, tôi chạy như bay về nhà, khóc to gọi mẹ:
"Mẹ, mẹ, con không thể đi học nữa đâu...". Kết quả, mẹ vẫn tống tôi lên
trường.

Tiền sinh hoạt phí mỗi tháng của tôi chỉ 60 đến 80 tệ (tương đương
120-160.000 VND), thật thảm hại nếu so với những người bạn học khác mỗi
tháng có 200-240 tệ. Nhưng chỉ mình tôi biết, món tiền nhỏ này mẹ tôi
cũng phải tằn tiện lắm, từ ngày đầu tháng đã dành từng hào từng hào,
bán từng quả trứng gà, rau xanh lấy từng đồng từng đồng, có lúc dành
dụm không đủ đã phải giật tạm vài đôi chục. Mà cha tôi, em trai tôi,
dường như chẳng bao giờ có thức ăn, nếu nhà ăn rau cũng chẳng dám xào
mỡ, chỉ chan tí nước dưa muối ăn qua bữa.

Mẹ không muốn tôi đói, mỗi tháng mẹ chăm chỉ đi bộ hơn mười cây số mua
mì tôm với giá bán buôn. Rồi mỗi cuối tháng, mẹ vất vả cõng một túi
nặng lên Thiên Tân thăm tôi. Trong túi ấy ngoài những gói mì tôm ra,
còn có nhiều xếp giấy loại mẹ phải đi bộ ra một xưởng in ngoài thị trấn
cách nhà 6km để xin cho tôi (đó là giấy để tôi làm nháp toán), cả một
chai tương cay rất to, cải bẹ muối thái sợi, và cả một cái tông đơ để
cắt tóc. (Cắt tóc nam rẻ nhất Thiên Tân cũng phải 5 tệ, mẹ muốn tôi
dành tiền cắt tóc để mua thêm lấy vài cái bánh bao mà ăn).

Tôi là học sinh cấp 3 duy nhất của Thiên Tân đến cả rau ở bếp ăn nhà
trường cũng không mua nổi, chỉ có thể mua vài cái bánh bao, mang về ký
túc ăn cùng mì sợi khô hoặc chấm với tương ớt, kẹp dưa muối để ăn qua
bữa. Tôi cũng là học sinh duy nhất không có giấy kiểm tra, chỉ có thể
tận dụng giấy một mặt của xưởng in để viết bài. Tôi là đứa học sinh duy
nhất chưa bao giờ dùng xà phòng, khi giặt quần áo tôi thường đi nhà bếp
xin ít bột kiềm nấu ăn (alkali - chất kiềm, dùng để hấp bánh bao, làm
bánh nướng, làm nước sôđa) là xong. Nhưng tôi chưa bao giờ tự ti, tôi
cảm thấy mẹ tôi khổ cực cả đời, như người anh hùng chống lại đói khổ,
làm con của người mẹ như thế tôi rất tự hào.

Hồi mới lên Thiên Tân, tiết học tiếng Anh đầu tiên khiến tôi ù cạc. Khi
mẹ lên, tôi kể cho mẹ nghe tôi sợ tiếng Anh thế nào, ai ngờ mẹ chỉ cười
bảo: "Mẹ chỉ biết con là đứa trẻ con khổ cực nhất, mẹ không thích con
kêu khó, vì chịu khổ được thì chả còn gì khó nữa."

Tôi hơi bị nói lắp, có người bảo, học tiếng Anh đầu tiên cần làm chủ
được cái lưỡi của mình, bởi vậy tôi thường kiếm một hòn sỏi ngậm vào
miệng mình, rồi gắng đọc tiếng Anh. Hòn sỏi cọ xát vào lưỡi tôi, có lúc
máu chảy ra bên mép, nhưng tôi cố gắng để kiên trì.

Nửa năm trôi qua, hòn sỏi nhỏ đã bị mài tròn đi, lưỡi tôi cũng đã nhẵn, tiếng Anh đã thành người giỏi thứ 3 của lớp.

Tôi vô cùng cảm ơn mẹ, lời mẹ khích lệ tôi vượt qua khó khăn lớn trong học tập.

Năm 1996, lần đầu tiên tôi được tham gia cuộc thi Olympic tri thức toàn
quốc khu vực Thiên Tân, đoạt giải Nhất môn Vật lý và giải Nhì môn Toán
học, tôi được đại diện Thiên Tân đi Hàng Châu tham gia Cuộc thi Olympic
toàn Trung quốc môn Vật lý.

"Đoạt lấy chiếc Cup giải Nhất toàn Trung quốc tặng mẹ, rồi lên đường dự
Olympic Vật lý Thế giới!" Tôi không ngăn được nỗi khao khát trong lòng,
tôi viết thư báo cho mẹ tin vui và mơ ước của tôi.

Kết quả, tôi chỉ được giải Nhì, tôi nằm vật ra giường, không ăn không uống.

Dù tôi là người đạt thành tích cao nhất trong đoàn Thiên Tân đi thi,
nhưng nếu tính cả những khốn khổ của mẹ tôi vào, thì thành tích này
không xứng đáng!

Tôi về trường, các thầy ngồi phân tích nguyên nhân thất bại cho tôi
thấy: Tôi những muốn phát triển toàn diện cả Toán Lý Hoá, những mục
tiêu của tôi quá nhiều nên sức lực tinh thần tôi phải phân tán rộng.
Nếu giờ tôi chỉ chọn một mục tiêu trước mắt là kỳ thi Toán, nhất định
tôi thắng.

Tháng 1 năm 1997, tôi cuối cùng đã giành chiến thắng tại kỳ thi Olympic
Toán toàn Trung Quốc với điểm số tuyệt đối, lọt vào đội tuyển Quốc gia,
cả mười kỳ thi kiểm tra ở đội tuyển tôi đều là người đứng đầu. Với
thành tích đó, tôi được sang Argentina tham gia kỳ thi Olympic Toán
quốc tế.

Nộp xong phí báo danh, tôi gói những sách vở cần chuẩn bị và tương đậu cay của mẹ lại, chuẩn bị lên đường.

Giáo viên chủ nhiệm và thầy giáo dạy Toán thấy tôi vẫn mặc bộ quần áo
thải của người khác cho, những thứ áo quần màu sắc chả đâu vào đâu,
kích cỡ khác nhau, bèn mở tủ áo của tôi ra, chỉ vào những áo trấn thủ
vá, những áo bông tay đã phải nối hai lần, vạt đã phải chắp ba phân,
hỏi tôi:

"Kim Bằng, đây là tất cả quần áo của em ư?"

Tôi chả biết nói sao, vội đáp: "Thầy ơi, em không sợ người khác chê
cười! Mẹ em thường bảo, Phúc Hữu Thi Thư Khí Tự Hoa - trong lòng có
sách vở tất mặt mũi sáng sủa, em mặc những thứ đồ này đi Mỹ gặp tổng
thống Clintơn em cũng chẳng thấy ngượng."

Ngày 27/7, Olympic Toán học Thế giới lần thứ 38 chính thức khai mạc.

Chúng tôi thi liên tục suốt năm tiếng rưỡi, từ 8 giờ 30 phút sáng tới
2h chiều. Ngày hôm sau công bố kết quả, đầu tiên công bố Huy chương
Đồng, tôi không muốn nghe thấy tên mình; Sau đó công bố Huy chương Bạc,
cuối cùng, công bố Huy chương Vàng, người đầu tiên, người thứ hai,
người thứ ba là tôi.

Tôi khóc lên vì sung sướng, trong lòng tự nói: "Mẹ ơi, con mẹ thành công rồi!"

Tin tôi và một người bạn nữa đoạt Huy chương Vàng kỳ thi Olympic Toán
học ngay chiều hôm đó đã được Đài phát thanh Nhân dân Trung ương TQ và
Đài truyền hình Trung ương TQ đưa. Ngày 1/8, chúng tôi vinh quang trở
về, lễ đón long trọng được Hiệp hội khoa học Trung Quốc và Hội Toán học
TQ tổ chức. Khi đó, tôi muốn về nhà, tôi muốn sớm gặp mẹ, tôi muốn
chính tay tôi đeo tấm huy chương vàng chói lọi lên cổ mẹ...

Hơn mười giờ đêm tối hôm đó, tôi cuối cùng đã đội trời đêm về đến nhà.
Người mở cửa là ba tôi, nhưng người một tay ôm chặt lấy tôi vào ngực
trước lại chính là mẹ tôi.

Dưới trời sao vằng vặc, mẹ tôi ôm tôi rất chặt...

Tôi lấy tấm huy chương vàng đeo lên cổ mẹ, khóc một cách nhẹ nhõm và sung sướng.

Ngày 12/8, trường Trung học số Một của Thiên Tân chật ních người, mẹ
được ngồi lên bàn Chủ tịch danh dự cùng với các quan chức Cục giáo dục
Thiên Tân và các giáo sư toán học hàng đầu. Hôm đó, tôi đã phát biểu
thế này:

"Tôi muốn dùng cả sự sống của tôi để cảm tạ một người, là người mẹ đã
sinh và nuôi nấng tôi. Mẹ tôi là một người phụ nữ nông dân bình thường,
nhưng những đạo lý mẹ dạy tôi nên người đã khích lệ tôi cả đời. Năm tôi
học lớp 10, tôi muốn mua cuốn sách "Đại từ điển Anh-Trung" để học tiếng
Anh, mẹ tôi không có tiền, nhưng mẹ vẫn nghĩ cách giúp tôi.

Sau bữa cơm sáng, mẹ tôi mượn một chiếc xe cải tiến, chất một xe rau
cải trắng, hai mẹ con tôi đẩy ra chợ huyện cách hơn bốn mươi km bán
rau. Đến được chợ đã gần trưa, buổi sáng đó tôi và mẹ chỉ ăn hai bát
cháo ngô nấu với khoai lang đỏ, lúc đó bụng đói cồn cào, chỉ mong có ai
tới mua cho cả xe rau ngay. Nhưng mẹ vẫn nhẫn nại mặc cả từng bó, cuối
cùng bán với giá 1 hào một cân. Hai trăm cân rau đáng lẽ 21 tệ, nhưng
người mua chỉ trả 20 tệ.

Có tiền rồi tôi muốn ăn cơm, nhưng mẹ bảo nên đi mua sách trước, đó là
việc chính của ngày hôm nay. Chúng tôi đến hiệu sách hỏi, giá sách là
18 tệ 2 hào 5 xu, mua sách rồi còn lại 1 tệ 7 hào 5 xu. Nhưng mẹ chỉ
cho tôi 7 hào rưỡi đi mua hai cái bánh bột nướng, một tệ kia còn phải
cất đi để dành cho tôi làm học phí. Tuy ăn hết hai cái bánh nướng,
nhưng đi bộ tiếp 40km về nhà, tôi vẫn đói tới mức hoa mắt chóng mặt,
lúc này tôi mới nhớ ra tôi đã quên không phần cho mẹ ăn một miếng bánh
nướng nào, mẹ tôi chịu đói cả ngày, vì tôi mà kéo xe suốt 80km đường xa.

Tôi hối hận tới mức chỉ muốn tát cho mình một cái, nhưng mẹ tôi chỉ
bảo: "Mẹ ít văn hoá, nhưng mẹ nhớ khi nhỏ được thầy giáo dạy là, Golgi
có nói một câu: Nghèo đói là trường đại học tốt nhất. Nếu con có thể
tốt nghiệp trường đại học này, thì những trường đại học như Thiên Tân,
Bắc Kinh con chắc chắn đều đỗ."

Khi mẹ nói thế mẹ không nhìn tôi, mẹ nhìn ra con đường đất xa xôi, cứ
như thể con đường đất đó có thể thông tới tận Thiên Tân, đi thẳng tới
Bắc Kinh.

Tôi nghe mẹ bảo thế, tôi không thấy đói nữa, chân tôi không mỏi nữa..

Nếu nghèo đói là trường đại học tốt nhất, thì tôi muốn nói rằng, người
mẹ nông dân của tôi chính là người thầy giáo giỏi nhất của đời tôi."

Dưới khán đài, không biết có bao nhiêu đôi mắt đã ướt đẫm, tôi quay về
phía người mẹ tóc hoa râm của tôi, cúi người xuống kính cẩn...

An Kim Bằng
[You must be registered and logged in to see this link.]


An Kim Bằng
[You must be registered and logged in to see this link.]


An Kim Bằng nhận Huy chương Vàng IMO tại Argentina năm 1997.


....[ }--{ ]....dragonfly....[ }--{ ]....
DD: 0902969983
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên banmaitinhyeu252000@yahoo.com
 
Câu chuyện của một tiến sĩ Toán học Harvard University
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Topic Những Câu chuyện Thiền của Mytutru
» Chuyến Xe Cuộc Đời
» Chuyện Chú Quậy
» Một Chuyện Tình Đẹp - khuyết danh
» CHUYẾN ĐÒ CHIỀU

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
LÂM NGHIỆP 41B :: GÓC HỌC TẬP :: Chia sẽ kiến thức-kinh nghiệm học tập-
Chuyển đến